Thứ Ba, 23 tháng 12, 2014

Nỗi lo sợ có buôn bán được không ?

Kể từ sau cái ngày sanh nhật hôm nọ, tớ chánh thức bước sang ngưỡng 30. Nói 30 là về hình thức thôi, chứ mấy lão bạn 40 toàn bảo tớ đầu óc gì mà già như trái cà ngay từ hồi tớ 27,28 ~.~. Cũng chả có gì để ngạc nhiên , chứ ai đời làm việc với toàn những bác cứng cựa chuyên môn, quyền chức đầy mình , mà tớ nếu cứ nhí nhảnh cá cảnh, đầu óc mơ hồ nhớ nhớ quên quên, thắt nơ đeo bờm, váy ngắn tủn  xanh đỏ tím vàng ,thì có khi bị cầm tay dắt ra khỏi văn phòng các bác. Để hôm nào tớ viết một bài về cái sự thời trang ( hôm nọ mới thấy một em mặc cái đầm, trên thì ngực hở quá lố, dưới thì cũn cỡn,đi qua đi lại như đúng rồi, nhìn phát mệt – ăn mặc thế này , thằng tử tế nó tránh xa, chỉ tổ mời thằng đểu giả nó đến gần rồi lại eo éo sao số tôi khổ thế!!!) Thôi, tớ quay về cái vụ lo sợ xuân xanh kia kẻo lạc đề =))

Hỏng hỉu xao, cứ một chân sang 30 là tớ bắt đầu lo xa đến nhiều thứ trong khi hồi hai mươi mấy tớ chỉ mải miết lo học,  lo làm, sao cho mình biết càng nhiều càng tốt và cày càng nhiều càng tốt, thì từ đó mới vỡ ra kinh nghiệm được. Rồi trong cái sự xốn xang, quá độ giữa dâu và gừng, cộng thêm báo đài cứ đưa tin những vụ tai nạn hằng ngày , rồi WHO báo cáo tầm chục năm nữa Việt Nam bùng phát ung thư , tớ quyết định sẽ mua bảo hiểm… nhân thọ =)) Thời buổi kim tiền, cái gì cũng có thể đem ra kinh doanh được, thậm chí nỗi lo sợ của người này lại giúp người khác hái ra tiền, nhỉ !

Chị tư vấn viên sau một hồi trả lời vòng vo và chủ yếu nhấn mạnh để cho tớ thấy cuộc sống này mong manh dễ vỡ đến thế nào ( Rõ khổ, tớ đã biết thế thì tớ mới gọi đến , việc gì phải hù tớ thêm), nhìn một lượt nhà cửa, hỏi khéo gia cảnh… Sau cùng , chốt hạ tư vấn tớ hãy chọn gói bảo hiểm 2 tỷ , mỗi năm đóng tầm 60 triệu =))  trong vòng 10 năm =)) Ở đây tớ phải mở ngoặc khuyên bạn nào làm sale thì nhớ nhìn trình độ người mua hàng . Mình muốn bán món hàng có giá trị cao cho đối tượng phù hợp ( thường đối tượng này cũng có trình độ cao hay kinh nghiệm sống khá tốt mới có tiền mua hàng cho mình) mà giả lả vài câu, miêu tả sản phẩm không rõ ràng, rời rạc hy vọng người mua bỏ tiền ra mua, thì tư tưởng đó quá là ngây ngô, không tưởng.

Rồi lại có nhiều anh chị làm bảo hiểm lại đi mị người mua rằng thì là mà “ Bảo hiểm là nhân ái, người này vì người nọ” . Xin thưa, chả có gì là nhân ái ở đây hết, đã là business thì phải tính, không thì lỗ chổng vó. Ai mà chả biết mấy vụ bảo hiểm này chỉ là hình thức huy động vốn để rót tiền vào các quỹ đầu tư. Mà quỹ đầu tư giờ này đều thi nhau giãy đành đạch sau một thời gian đầu tư bong bóng

Tóm lại, một khi tớ đã mua bảo hiểm nhân thọ, thì tớ chấp nhận bên bảo hiểm chiếm dụng vốn của tớ để đem đi đầu tư và trả cho tớ lãi bèo bọt, để đổi lại sự an toàn tài chính của tớ, gia đình tớ khi tớ gặp chuyện không may. Thế thôi! Và vấn đề chỉ là làm rõ các điều khoản liên quan, định nghĩa bệnh tật, thời điểm nào được tính là phát sinh bệnh tật/ tai nạn, quy trình tiến hành thủ tục khi không may có nguy cơ xảy ra, lạm phát được tính thế nào – không khéo tới chừng xảy ra tật bệnh thì Việt Nam phát hành tờ tiền 1 tỷ như Zimbabwe không chừng = )) và tất cả phải làm việc qua mail có giấy trắng mực đen , CC cho cả vài sếp bên bảo hiểm để nhỡ nhân viên có bùng thì anh khác phải nhảy vào chứ không đem con bỏ chợ.

Tớ nhớ năm 2002, tớ ăn một tô phở gà ở Hà Nội chỉ 5k, mà giờ là 35k trong 12 năm. Thì thực ra, giá trị bảo hiểm chỉ nằm ở chỗ đang trẻ khỏe mà lăn quay ra, không nuôi được gia đình, chứ đợi tới lúc tớ 99 tuổi như trong hợp đồng  ( 70 năm sau)  thì 1 tỷ quy ra cũng bèo bọt chứ thấm gì ( trong đó 600 triệu mình đóng cho nó đời nảo đời nào )=))

Nói chung, tớ vẫn lung lắm về cái vụ bảo hiểm này…ngộ nhỡ mình có chuyện gì thì còn có tiền chạy chữa- bây giờ, người trẻ ung thư đầy ra… ngộ nhỡ mình có chuyện gì thì mình đỡ làm phiền người khác… ngộ nhỡ mình có chuyện gì thì con mình còn có tiền ăn học

Các công ty bảo hiểm đa phần khách hàng là nữ , chứ mấy ông nam mà lo sợ cái gì, đi vài ve với bạn bè là phiền muộn tiêu tan , nhể :)

 

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Cụ Khốt và sự nghiệp nấu ăn của con gái

Cụ Khốt còn là điển hình của sự mâu thuẫn nội tâm. Ví dụ, ngày xưa thấy con gái cặm cụi đi học thêm Anh Văn , kinh tế nhiều quá thì mỗi lần ăn cơm cụ đều chép miệng quan ngại cho hạnh phúc sau này của con, rằng thì là mà cô học một rổ kiến thức như thế mà về nấu một bữa ăn cho chồng con không nên hồn hay bắt chồng con ăn mòn theo những món cô thích thì chết tôi!!! Theo tôi cô nên đi học nấu ăn, vừa thực tế ,sau này chồng con được nhờ.

Thế là mình tin cụ sái cổ , cũng chép miệng, học thử xem sao, chứ mình lúc đầu hoàn toàn không đam mê bộ môn nấu nướng. Ai dè, hạp số, học liền tù tì gần 2 năm nay, đến giờ cụ phát hốt hoảng lại đi can mình đừng học nữa. Cô học nhiều quá ,rồi có ứng dụng được hết không, tổ phí tiền. Mỗi lần mình bày ra ở nhà nấu nướng bài bản, phải gia vị này nọ, cụ đều than ngắn thở dài vì nhìn bừa bộn tôi lên huyết áp, hay bảo thời đại bây giờ toàn hóa chất, tôi ăn nhiều chỉ tổ chết sớm, béo phì . Đến là hại não với cụ vô cùng ~.~ Báo hại mình làm bánh hay nấu món nào nhiều giai đoạn , mình phải tha lên phòng riêng xử lý trước…nhào bột, nhặt nhiều loại rau, rửa rau …để cụ không tăng xông…Bởi vậy, mới có cái giai thoại cụ hỏi phòng cô đã thành cái nhà hàng chưa ở trên :))

Sau nhiều lần bày ra làm, lần nào cũng cực thân phục vụ cụ mà còn bị nhằn lên nhằn xuống,( cụ ngồi chơi nhé, không phải làm gì cả - tới giờ chỉ việc vào ngồi xuống một cái, là có người phục vụ như ở nhà hàng) mình chính thức bỏ cuộc. Thì giờ, cụ lại nhỏ nhẹ, theo tôi, cô không cần nấu nhiều, mỗi tuần 1 lần là được – trong khi hồi đó mình cũng chỉ làm cuối tuần chứ làm gì có thời gian mà bày ra mỗi ngày. Không biết đường nào mà lần với cụ

PS : Hôm nọ kho nồi cá. Ban đầu cụ cũng ỏng eo hóa chất này nọ. Cuối cùng vét chảo không còn một tí nước sốt kho cá nào. Hỏi cụ ngon không thì cụ lờ lớ lơ . Thế này có gọi là cung Phụ Mẫu có Phá Toái không hả mọi người ???!!!

Cụ Khottabych

Thế là cụ Khottabych nhà mình đã khăn gói đi Hà Nội mấy ngày. Cụ ở nhà càm ràm mãi nghe rất mệt, nhưng không có cụ thì cũng chán. Lúc nào đi làm hay đi học về mình đều “Chào bố”. “Vâng, chào cô”, nghe cũng vui vui.

Cụ Khốt nhà mình rất thích dùng đồ cũ. Dù mình có sắm bao nhiêu món mới , cụ cất đi hết và đè món cũ ra dùng, đến khi chúng mòn vẹt, rách nát thì thôi. Nói thì cụ bảo” Kệ tôi, tôi thích thế”. Đến là rõ chán !!!

Gần đây nhất ,mình mua bộ lót bếp về, rình lúc cụ đi ngủ mới rón rén xuống thay mới, thế mà hôm trước hôm sau, đám bìa carton cũ đã chiễm chệ trên chỗ cũ và điệp khúc “Tôi thích thế”.

Giẻ lau mình cũng mua mới, thấm hút cao hơn, đem xuống để dưới bếp để thay cho đám giẻ cùn (toàn nilon, lau gì mà cứ ướt rườn rượt, chỉ tổ chây bẩn ra chỗ khác ) thì cụ đem giấu nhẹm đi của mình, đồng thời lôi đám giẻ kia từ thùng rác lên lại, nhìn rất trêu người. Xà bông rửa tay, mình cũng mua loại tốt, hương thơm, thay cho mấy cái xà bông cục rửa xong tay khô cong lên do nhiều chất tẩy quá , cụ cũng đem cất biến vào cái góc nào, mình phải đi kiếm mãi mới lôi ra được. Lại vẫn “ Tôi thích thế, cô kệ tôi”.

Và còn tỉ tỉ thứ củ tỉ âm ti gì mà cụ cứ tích lại cho chật nhà, trong khi luôn phê phán mình là cô mua sắm nhiều quá, tổ chật nhà và luôn hỏi phòng cô đã thành cái nhà hàng chưa !

Thế là nhân dịp cụ đi về quê, mình đem vất hết mấy món linh tinh của cụ, mấy cái giẻ yêu quý lẫn cái bìa carton lấm lem dầu mỡ. Kì này cụ về, chắc chắn mình bị nghe chửi cho đã tai, nhưng kệ, chửi rồi xong, ít ra cũng phải cách mạng thì mới tiến lên được ;)

PS : Cụ đi Hà Nội, mang theo cái khăn choàng 2 da của con gái . Mới đầu lôi cái khăn tím của con gái ra quàng thử, bị chọc ghê quá , nên đành đổi sang khăn xám :)) Nhiều khi vừa thương vừa bực mình cụ Khốt lắm!!!

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

Cái sự sạch sẽ

Ngày xửa ngày xưa, thuở hồng hoang, ngày tớ mới ra trường lập cập đi làm, nghe giai thoại về anh sếp to ,rằng 2 vợ chồng đều là bác sĩ, mà mỗi lần chị vợ lau nhà không thể nào làm vừa lòng anh í được. Anh í phải tận tay lau chùi những chỗ chưa vừa ý đến khi nó sạch bong lên thì thôi. Tớ nghe xong, phát hãi hùng…~.~

Chuyện lâu quá rồi, nên hông nhớ lúc đó mình có gièm pha gì người ta không ;)), mà sau khi chia tay cty đó, lạc vào chốn hồng trần văn phòng , mình toàn phải đi lau dọn đồ đạc người tiền nhiệm. Ôi chao, cảnh đời nắm núc éo ne !!!Tự nhiên tớ có nhu cầu hỏi ,là có con nào cẳng nó tréo hơn con ngỗng không nhờ ???!

Cty thứ 2, tớ mất đâu cả tuần để hệ thống mớ lộn xộn, lau dọn cả trong tủ lẫn data máy tính.
Công ty gần đây ,người tiền nhiệm còn ngồi thù lù ra đấy nhưng đánh xoạch một câu “ Để em tự tìm hiểu thêm” trong mớ hỗn độn gần ngàn bài báo khoa học, kèm cái tủ bàn giao cũng bừa bãi không kém. Các file lưu rối như canh hẹ, tớ chải mải miết mới gỡ ra tương đối. Lạy thần hồn!!!

Còn công ty hiện nay, khi tớ lôi cả đống đồ ra sắp lại gọn ghẽ, người cũ còn khuyến mãi tớ bịch muối đường chảy nước trong hộc tủ. Ít ra, là chưa có thêm mấy cái hột xoài cho trọn bộ!!!

Tất cả những người tiền nhiệm của tớ đều là phụ nữ. Đặc biệt, người phụ nữ gần đây lại là một người xinh đẹp, thời trang, đi làm bằng xe hơi rất hiện đại.

Và tớ ngộ rằng cái quan niệm “phụ nữ = sạch sẽ , thơm tho, gọn gàng” của tớ lỗi thời tự bao giờ và lại càng không ăn nhập gì với hình thức của một người . Anh nào mê bề ngoài quá, khi rinh vợ về chỉ có mà cắn lưỡi – cô ấy đẹp thế, mốt thế, hiện đại thế mà bên trong lại quá lạc quẻ so với bên ngoài.

Không hiểu các nữ khác thế nào, cơ mà tớ không thể nào chịu nổi khi làm việc trong môi trường bụi bặm - ô nhiễm, và thiếu ngăn nắp - cần gì cứ phải lục tung lên cả buổi mới ra món mình cần. Thế thì đầu mình cũng chằng chịt theo ,còn đâu khoảng không cho các luồng suy nghĩ hợp lý vì cái luồng suy luận nó đến chỗ này thì ngập ngừng hay đứt cái pặc vì tay chân còn phải đi kiếm tài liệu hoặc kiếm không ra!!!

Sếp thấy tớ lui cui dọn thì ngồi cười ruồi. Được đấy, để rồi biết!!!
Y như rằng, mấy ngày sau bác quay sang hỏi em hết món này tới món nọ có không …

Đời là bể khổ. Qua được bể khổ là qua đời =))

PS : Nói thật là tại tớ ôm bộ Long Hổ Cái nên tớ mới thế!!! Tớ thích cây xanh. Tớ thích sạch sẽ. Tớ cũng thích những gì đẹp đẽ …mà giai đẹp không là ngoại lệ =))


Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Hà Nội, Hà Nội

Đã lâu lắm rồi không về thăm Hà Nội. Có một dạo cứ 2 tháng phải đảo ra ngoài đấy một lần, đến là ngán ngẩm.

Hà Nội hơn 10 năm trước bé nhỏ, gọn gàng, yên ả chả bù với những năm gần đây: ồn ã, lấm lem, bát nháo và khói bụi . Hà Nội thơ mộng ngày nào dần biến thành một Bangkok thứ hai với đủ thứ giọng lai tạp, ngọng nghịu.

Vẫn nhớ những con đường ngắn ngủn, hèm hẹp ở nội ô, những tán me lá bay lả tả trên đường Phan Đình Phùng hay hàng cây rợp bóng trên làn đường Hoàng Diệu. 
Vẫn nhớ cô hàng xóm, ngồi ngay trước hiên nhà, bán món xôi trứng kho, trứng đúc ngải cứu ăn rất vừa miệng; hàng phở gà trên phố Quán Thánh ; hàng bún mọc, bún thang, bún ốc phố Hòe Nhai; hàng mì xào gần chợ Châu Long…một thời từng là khách quen. 
Vẫn nhớ những ngày đi thi ngồi 3 tiếng đồng hồ, mang găng, mà vừa làm bài vừa thổi phù phù vào tay vì quá lạnh cầm bút không nổi. 
Và nhớ tình bạn trong sáng một thời, vào một ngày mưa to, đường Hàng Ngang Hàng Đào, Hai Bà Trưng thành sông, nhỏ bạn mình hì hụi lội vào vỉa hè mua áo mưa, rồi quầy quả mang ra cho mình mặc. Vác mình về tới nhà, nó trố mắt ra dòm lom lom, nước mưa nhễu tong tong, bê bết cả tóc tai , mặt mày hoang dại “ Ối giời ơi, nhà ấy to thế này cơ á” :)) Dòm bộ dạng và thái độ nó lúc đó, mình đã không thể nhịn cười !!!

“ Hà Nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ
Tôi vội vã trở về
Lấy cho mình dù chỉ là chút bóng đêm trên đường phố quen..."

Giờ về thì lòng xơ xác hơn thì có. Người xưa, cảnh cũ chẳng còn đợi ta về....

PS : Gần đây chả thấy nhạc sỹ nào sáng tác bài nào ra hồn. Toàn mấy bài chát bùm chát xình vô nghĩa ỉ ôi của cô Hà, hay giọng khàn đục nức nở của anh Đàm làm hỏng cả bài hát. Nguyễn Hải Phong có thể gọi là ổn, nhưng vẫn chưa chứng tỏ được sự tinh tế của người nhạc sỹ

Một vé đi tuổi thơ – Những cây mận

Ngày bán nhà cũ, ngôi nhà gắn liền với tuổi thơ , cái làm tôi buồn nhiều nhất là phải xa cây mận. Cây mận đó do chị tôi trồng, sau 2 năm đã cho quả. Xung quanh nhà tôi, nhà nào cũng trồng mận. Nhà ông Bảy có hẳn 4 cây mận , 2 cây quả đỏ son , 2 cây quả trắng. Nhà ông Ba 1 cây trắng. Cây nhà tôi trồng sau cùng là cây trắng, ngon nhất (vì đã từng nếm tất cả các cây nhà hàng xóm nên quánh giá được :)) ) Nó lai với cây đỏ son nên quả ửng hồng, tròn xoe, nhìn rất hấp dẫn. Nhưng cái tôi muốn kể ở đây là những kỉ niệm với các cây mận nhà hàng xóm khi cây mận nhà tôi …chưa có trái :))

Cây mận ưa thích của anh em nhà tôi là cây mận nhà ông Ba, quả nó sao mà mọng và ngọt thế không biết ~.~. Ngay từ khi bé tí, 1,2 tuổi gì đó, tôi đã thấy nó sừng sững sát vách nhà, một nửa cây mận xòe sang mái sau nhà tôi, rợp bóng. Vào mùa mận, khoảng tháng 4, tháng 5, xung quanh nhà trắng xóa hoa mận, ong bay lặc lè đi lấy mật. Và chẳng bao lâu sau, trên những cành cây đó, trĩu trịt những quả trắng quả đỏ, đó cũng là lúc anh Hai tôi vào mùa thu hoạch :))

Dù có thèm thì cũng phải chờ đến lúc quả chín, mà có chờ cũng chờ nó vừa thôi, không thì mấy cô con gái nhà ông Ba leo lên thu hoạch trước thì chỉ có mà ngồi thất vọng cả mùa :)) Hái trộm phải có chiến thuật chứ chả đùa :)) Tôi nhớ, những đêm khuya, khi tất cả người lớn đã ngủ say, 3 anh em nhà tôi lại hí ha hí hửng, rón ra rón rén chuồn ra khỏi mùng, đi nhẹ nói khẽ,cười duyên với nhau, sợ bố mẹ dậy phát hiện thì có mà giải tán quốc hội, tập trung ở khoảng sân rộng giữa nhà trước và nhà sau. Anh Hai nai nịt gọn ghẽ, áo đóng thùng, leo lên cây mận nhà tôi và bò lên mái nhà sau. Như tôi đã nói vì cây mận nhà ông Ba xõa ngay xuống mái nhà sau, nên công đoạn mệt nhất là trèo lên mái nhà, một khi đã lên được mái nhà rồi thì… thiên đường ngay trước mặt bạn :)) ,công việc còn lại chỉ còn là vặt quả, cho đầy vào khoảng bụng bên trong lớp áo đóng thùng ^^

Mỗi khi thấy anh Hai tụt xuống cây mận nhà tôi, với dáng đi õng ẹo vì cái bụng bây giờ to tướng đầy quả mận bên trong là 2 con em gái khoái chí lắm, cười rúc rích, chỉ còn có việc lấy thau hứng lấy chiến lợi phẩm mà anh Hai xổ tung xuống, đem rửa và xơi tái ^^ Sau đó ,tất cả lại ngoan ngoãn vào mùng nằm ngủ như không có chuyện gì xảy ra cho đến ngày hôm sau, khi một trong các cô con gái nhà ông Ba ré lên vì phát hiện sau một đêm quả đi đâu mất hết bên cánh phải :)) Thế là chí chóe chửi xiên xỏ mỗi khi 2 bên làm việc nhà đằng sau. Ôi dào, ai kêu mọc qua nhà người ta nửa cây làm chi , ráng chịu  ;)) Đó là còn chưa kể cây mận đó đáng nhẽ là của nhà tôi nếu như không có vụ lấn chiếm như tôi đã kể trong bài trước.

Sau này, 2 nhà làm hòa với nhau, do nhà tôi dẹp cái máng xối cho nó xong chuyện, thỉnh thoảng, nhà ông Ba mang một rổ mận sang biếu, thái độ rất hoan hỉ. Nhưng chả hiểu sao ăn theo lối chính quy lại thấy không ngon bằng lối tự phát ;)) Thế là dù biếu thì biếu, nhưng nhiều khi buồn buồn, tôi lại trèo lên mái nhà những buổi chiều tà, vừa nằm khểnh lơ đãng nhìn trời nhìn mây, đôi khi lại cắp thêm 1 quyển truyện, vừa nhâm nhi mận có sẵn trên đó, thấy đời cũng không đến nỗi :D...

Tuổi thơ tôi lại lấp đầy thêm bởi hình ảnh của những cây mận già, với chùm bông trắng xóa, chùm quả ngọt lịm, xào xạc trong trưa hè oi ả cùng tiếng ong kêu mê mỏi trên đầu…

Một vé đi tuổi thơ – Hàng xóm

Nhà tôi ở giữa, một bên là nhà thằng T con L, một bên là nhà ông Ba Khuê. Ông Ba Khuê người gốc Tàu, nhưng chả nói được câu nào tiếng Tàu. Người ông bé tẹo, đen đúa, gầy tong teo, khuôn mặt chả thấy tí thịt nào , da dính sát vào xương mặt, dòm rất khó chịu. Định mệnh bù trừ cho ông bằng một bà vợ múp míp, mập gấp đôi chồng, trắng nõn. Nếu cần một ví dụ về sự tương phản, chỉ cần chỉ ra vợ chồng ông Ba là đủ :)) Cùng ở còn có bà Út, em gái ông, khuôn mặt thì lại đầy thịt là thịt, dòm rất giông bão, đúng là style của ông anh, không lẫn vào đâu được!

Nhà ông Ba kinh doanh đường đậu kèm các mặt hàng da ua, kem chuối. Sau này khi ông mua thêm mảnh đất vườn, trên bàn lâu lâu lại có thêm các loại quả chín cây bày bán. Ông Ba có tay vườn tược, tất cả các loại cây trái qua tay ông đều lúc lĩu quả ,ngọt đậm đà. Tới giờ tôi vẫn nhớ bịch da ua 200đ, cây kem chuối 500đ , những quả đu đủ vàng ươm béo mập, những quả ổi căng tròn, bóng bẩy, và chùm mận trắng da cám ngọt lừ mọng nước. Ngày đó, tất cả cây trái đều tự nhiên, không trừ sâu, không phân hóa học như bây giờ, không phải ngâm nào muối, nào thuốc tím, riêng mợ tôi còn có thêm giai đoạn lấy bàn chải ngồi kì cọ mãi :))

Trở lại câu chuyện nhà ông Ba, ông Ba kinh doanh đường đậu rất phát đạt, đó là nguồn sống của cả nhà chục miệng ăn, bao gồm cả 6 người con, 1 trai đầu và 5 cô con gái. Xóm tôi có rất nhiều nhà kinh doanh đường đậu, nhưng trong khi các nhà khác ngồi ngáp ruồi, chẳng ma nào buồn ghé, thì nhà ông tấp nập. Những buổi trưa, tiếng xe lam phành phạch kéo nhau đến lấy sỉ đường đậu phá tan cái nóng quánh đặc ngày hè. “Buôn bán gì mà nhìn phát thèm” - mẹ tôi bảo thế.

Nhà ông Ba với nhà tôi không ưa nhau. Vốn dĩ cái nhà tôi mua ở xóm đó là do nhà nước bán lại từ khi người chủ cũ bỏ nhà đi vượt biên. Chính ra, nhà tôi rất rộng, nở hậu. Và ông Ba, với sự tinh nhanh, khôn lỏi của dân buôn bán, chớp ngay cái thời cơ giữa lúc nhập nhèm chuyển chủ, lấn chiếm cả lô đất đằng sau. Mất giấy tờ gốc, chả đòi lại được, nhưng vết tích của tay đòn, máng xối nước vẫn còn. Sau này 2 nhà gây nhau, vì ông Ba đòi nhà tôi phải mang máng xối về :)) Nói chung ăn cướp được thì phải xóa sạch dấu vết cho sau này đỡ phiền! Những lần cãi nhau, 2 bên người lớn nói qua nói lại đã đành, đám con gái trong nhà cũng nhao nhao phụ họa, rất hỗn, trừ anh K.

Anh K, anh con trai đầu, tính lù đù, ít nói, không giao du với ai trong xóm. Ngoài những giờ lên lớp đi dạy, anh chỉ quanh quẩn trong nhà, lo chuyện vặt với mấy cô em gái, và phụ bán đường đậu. So với anh Hai nhà tôi thì anh K ngoan hơn hẳn. Đến giờ, không biết anh có vợ chưa với cái tính cạy răng chắc cũng không nói nữa lời. Nhưng anh K không được yêu quý nhất nhà dù là con trai một, nhà ông Ba yêu quý mấy cô con gái hơn. Một điều đáng khen ngợi là nhà ông Ba không bao giờ có cảnh các cô con gái chí chóe lẫn nhau như nhiều nhà khác, mà rất hòa thuận, trong nhà không bao giờ ngớt tiếng nói cười rổn rảng khi các chị làm chè ,làm da ua để bán. Nhiêu đó là đủ cho mẹ tôi dòm 3 anh em nhà tôi ngán ngẩm “ Cứ nhìn nhà Ba Khuê mà học hỏi, chúng mày thì 5 ngày 3 chuyện”. Sau này lớn lên quan sát nhiều gia đình, của bạn bè, của đồng nghiệp, của họ hàng, tôi thật chẳng thấy gia đình nào mà anh em hòa thuận được như nhà ông Ba, thật đáng ngưỡng mộ!

Theo trào lưu lấy Việt Kiều thời đó, chị D, em gái kế anh K được mai mối lấy một anh Việt gốc Tàu nghề nghiệp ổn định bên Mỹ, là kĩ sư. Trong cái xóm đa phần là lao động, thất học, thì quả là một tin chấn động, bà con lác hết cả mắt. Đám cưới chị D, đông đảo hàng xóm tới dự, khen con rể ông Ba dòm sáng sủa, lịch lãm :)) Cuộc hôn nhân mai mối này theo lời thằng T kể lại với tôi là vẫn ổn. Sau đó vài năm, chị D bảo lãnh vợ chồng ông Ba sang Mỹ sống cùng chị. Tôi nghĩ chắc chị hạnh phúc thật vì đa phần chả thằng con rể nào tốt đến độ rước bố mẹ vợ về phụng dưỡng kèm theo một khoảng tiền bảo lãnh quá lớn so với vật giá thời đó. Sau ngày ông bà Ba đi Mỹ, hàng đường đậu ngày một ế ẩm, các cô con gái cũng lần lượt lấy chồng , ngôi nhà to trống trãi, buồn hiu hắt…

Tuổi thơ qua nhanh, nhưng những tiếng cười vô tư lự , tiếng nói chuyện rổn rảng của các cô con gái nhà ông Ba vẫn in đậm trong kí ức tôi về một hạnh phúc trong lành và giản dị.