Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Cụ Khốt và sự nghiệp nấu ăn của con gái

Cụ Khốt còn là điển hình của sự mâu thuẫn nội tâm. Ví dụ, ngày xưa thấy con gái cặm cụi đi học thêm Anh Văn , kinh tế nhiều quá thì mỗi lần ăn cơm cụ đều chép miệng quan ngại cho hạnh phúc sau này của con, rằng thì là mà cô học một rổ kiến thức như thế mà về nấu một bữa ăn cho chồng con không nên hồn hay bắt chồng con ăn mòn theo những món cô thích thì chết tôi!!! Theo tôi cô nên đi học nấu ăn, vừa thực tế ,sau này chồng con được nhờ.

Thế là mình tin cụ sái cổ , cũng chép miệng, học thử xem sao, chứ mình lúc đầu hoàn toàn không đam mê bộ môn nấu nướng. Ai dè, hạp số, học liền tù tì gần 2 năm nay, đến giờ cụ phát hốt hoảng lại đi can mình đừng học nữa. Cô học nhiều quá ,rồi có ứng dụng được hết không, tổ phí tiền. Mỗi lần mình bày ra ở nhà nấu nướng bài bản, phải gia vị này nọ, cụ đều than ngắn thở dài vì nhìn bừa bộn tôi lên huyết áp, hay bảo thời đại bây giờ toàn hóa chất, tôi ăn nhiều chỉ tổ chết sớm, béo phì . Đến là hại não với cụ vô cùng ~.~ Báo hại mình làm bánh hay nấu món nào nhiều giai đoạn , mình phải tha lên phòng riêng xử lý trước…nhào bột, nhặt nhiều loại rau, rửa rau …để cụ không tăng xông…Bởi vậy, mới có cái giai thoại cụ hỏi phòng cô đã thành cái nhà hàng chưa ở trên :))

Sau nhiều lần bày ra làm, lần nào cũng cực thân phục vụ cụ mà còn bị nhằn lên nhằn xuống,( cụ ngồi chơi nhé, không phải làm gì cả - tới giờ chỉ việc vào ngồi xuống một cái, là có người phục vụ như ở nhà hàng) mình chính thức bỏ cuộc. Thì giờ, cụ lại nhỏ nhẹ, theo tôi, cô không cần nấu nhiều, mỗi tuần 1 lần là được – trong khi hồi đó mình cũng chỉ làm cuối tuần chứ làm gì có thời gian mà bày ra mỗi ngày. Không biết đường nào mà lần với cụ

PS : Hôm nọ kho nồi cá. Ban đầu cụ cũng ỏng eo hóa chất này nọ. Cuối cùng vét chảo không còn một tí nước sốt kho cá nào. Hỏi cụ ngon không thì cụ lờ lớ lơ . Thế này có gọi là cung Phụ Mẫu có Phá Toái không hả mọi người ???!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét