Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

Chiều muộn, mặt trời ném vội những tia sáng dịu dàng và uể oải lên những tàng cây đã phờ phạc  vì nắng , phả một màu vàng ma mị cuối cùng lên vạn vật trước khi trốn mất sau những tòa nhà cao tầng ,để lại sau lưng một khoảng không huyền bí tím thẫm. Thành phố sáng đèn, thành phố của những giấc mơ. Hạ lướt đi như người mộng du giữa biển người hối hả , âm thanh hỗn tạp và muôn vàn ánh đèn màu lấp lánh, chớp tắt từ các cửa hiệu san sát bên đường. Trong một phút, Hạ có cảm giác mình đang tham gia một trò chơi mà những tòa nhà sừng sững đang hóa thành những quái vật  khổng lồ, sẵn sàng cuộn mình khẹt lửa khi Hạ đi qua. Chắc mình say nắng, Hạ lẩm nhẩm, cứ y như trong phim.

Nhà Hạ thuê nằm trong một con hẻm nhỏ cách xa trung tâm thành phố, nơi  những ánh đèn màu rực rỡ, những tòa nhà hiện đại cùng  nam thanh nữ tú thanh lịch kiêu sa là một cái gì xa vòi vọi, một miền đất khác . Ở đây,trong con hẻm lao động này, những mảnh đời vụn vỡ , lầm lạc, mất mát mắc mứu dính dấp vào nhau, và cứ thế trôi dạt cùng năm tháng, những con người bị thời đại lãng quên!

Ngọn đèn hột vịt leo lét của xe hủ tiếu gõ ngay đầu hẻm  của bà Năm Ó  báo hiệu  Hạ sắp về tới nhà. Lần nào cũng vậy, mỗi lần nhìn thấy nó từ xa, lòng Hạ dù đang mưa gió đến đâu cũng bắt đầu ráo tạnh. Hạ chẳng bao giờ tìm hiểu tại sao , cũng như chẳng bao giờ nàng gọi tên được những bí ẩn khác của đời mình khi miền tiềm thức luôn bị vùi lấp bởi những suy tính thực tế lạnh lùng, làm sao để tồn tại giữa miền đất lạ, người khôn này! Nhưng có lẽ, vì ngọn đèn gợi lại tuổi thơ ấm êm của Hạ trong vòng tay mẹ , khi gia đình Hạ còn sung túc. Ngày còn bé, mỗi khi cơm nước xong xuôi, mẹ thường mang Hạ ra sân,cho ngồi vào lòng, tâng tiu, âu yếm Hạ dưới ánh sáng vàng vọt của những ngọn đèn hột vịt.

Hạ đẩy cửa vào nhà, mệt mỏi gieo người xuống nệm, bất động, cảm thấy các đốt sống rời bỏ mình, rệu rã. Tiếng cãi nhau the thé của cặp vợ chồng công nhân hàng xóm , tiếng chén dĩa rơi loảng xoảng,trộn lẫn tiếng chửi thề lè nhè của đám thanh niên say rượu không thể làm Hạ xao nhãng. Thời gian như giọt cà phê rơi tí tách , những âm thanh bé dần và tắt hẳn, chỉ còn lại Hạ và đêm đen bao phủ dịu dàng.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét